18 February 2012

Nếu là hoa, xin làm hoa anh đào...

DSCF0049.jpg 

Hoa anh đào là biểu tượng của Nhật Bản, có tên tiếng Nhật là Sakura, tên tiếng Anh là Cherry blossom. Sakura là quốc hoa của Nhật bản. Đặc điểm của nó là rơi trong khi còn đương độ tươi thắm. Hoa anh đào tượng trưng cho tinh thần võ sĩ đạo - samurai - biết chết một cách cao đẹp.
Nhật Bản có câu : "A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai" (Nếu là hoa, xin làm hoa anh đào. Nếu là người, xin làm một võ sĩ đạo) . Điều đó có nghĩa là, khi một võ sĩ đạo đối mặt với hiểm nguy, anh ta không run sợ trước cái chết, bởi vì, giống như hoa anh đào, anh ta sẽ tự đâm mình và gục xuống ngay lập tức, không ngần ngại.


Đối với người Nhật Bản, hoa anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước khác trên thế giới. Hoa anh đào mọc ở Triều Tiên và Mĩ không có mùi hương. Trong khi đó, ở Nhật Bản, người ta ngợi ca hương thơm của hoa anh đào trong những vần thơ. Trong ngôn ngữ Nhật, nhất là trong thơ ca, chữ ''hana'' (hoa) và ''sakura'' hầu như đồng nghĩa.
Người Nhật có tình cảm đặc biệt với hoa anh đào. Không chỉ ở công viên mà cả trường học, con đê, bên bờ ao và hai bên đường sắt... nơi nơi đều có hoa đào. Mỗi khi mùa xuân đến, hoa đào như phủ khắp đất nước Nhật Bản. Cả một màu hồng phấn ôm trọn lấy núi đồi, lan toả khắp phố phường tượng trưng cho một mùa lãng mạn và đẹp nhất: mùa hoa anh đào.
Thưởng thức hoa đào cũng có rất nhiều cách. Đi tản bộ xuyên qua con đường hoa; cùng người thân hay bè bạn uống rượu ngâm thơ dưới gốc đào hay ngồi trên chiếc thuyền nhỏ trôi theo bờ sông trải dài hoa phấn ... Dưới những tán cây anh đào trùng điệp muôn ngàn bông hoa hồng nhạt, người ta uống rượu sakê và ca múa, liên hoan thật vui vẻ.
Có hai loài hoa được người Nhật Bản coi là quốc hồn quốc túy, đó là hoa cúc vàng biểu tượng cho vương triều và hoa anh đào biểu tượng cho cốt cách tâm hồn người Nhật.
Nhật Bản là một quốc đảo trải dài hàng ngàn cây số từ Bắc đến Nam. Vì thế vào mùa xuân, hoa anh đào nở dần từ miền Nam trước rồi lan tới miền Bắc theo thời tiết ấm dần lên giữa các vùng miền.
Vào mùa hoa anh đào nở, Đài Truyền hình NHK trong chương trình tin tức đặc biệt "Sakura zensen" hàng ngày thông báo hoa anh đào đã nở rộ đến vùng nào của đất nước. Vào những ngày hoa anh đào nở rộ ở Tokyo, các công ty, trường học đều cho nhân viên, học sinh của mình nghỉ việc nửa ngày, thường là buổi chiều, để ngắm hoa.
Lễ hội "hanami" - lễ hội ngắm hoa anh đào truyền thống thường được tổ chức ở các công viên lớn như Ueno, Yoyogi Koen, Kudanshita, Shibuya là nơi có nhiều cây hoa anh đào trồng tập trung. Mọi người đổ về đây nhâm nhi rượu sake và ngắm hoa.
Trong công viên rộng mênh mông, từng nhóm khách nhỏ thong dong thả bộ dưới những rặng cây anh đào nở hoa rực rỡ. Tại lễ hội ngắm hoa anh đào, người nào cũng vui vẻ, cởi mở và sẵn lòng mời khách lạ thưởng thức các món ăn, đồ uống mà họ mang theo.
Anh đào là cây thân gỗ, tán rộng tựa cây phượng vĩ ở VN. Vào mùa đông, cây trụi lá hoàn toàn để trơ lại những cành khẳng khiu, chỉ khi mùa xuân tới, từ các mắt nhỏ trên cành anh đào nảy ra những lộc nhỏ li ti rồi phát triển dần thành những chùm hoa. Vì thế cây anh đào mùa xuân chỉ thấy rực rỡ những hoa mà rất ít lá.
Tại Nhật Bản có hơn 50 loài hoa anh đào khác nhau, có loại trắng như hoa lê, có loại phơn phớt vàng như hoa mai, nhưng đẹp nhất vẫn là hoa anh đào màu hồng.
Có lẽ không một loài hoa nào như anh đào gây được nhiều cảm hứng nhất cho các nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ sáng tác. Theo tài liệu hướng dẫn du lịch, phong tục ngắm hoa anh đào ở Nhật Bản bắt đầu từ thế kỷ thứ 7 khi các học sĩ có thú vui ngắm hoa anh đào để làm thơ ca ngợi vẻ đẹp của loài hoa gắn liền với người Nhật này.
Cho đến nay không ai biết được ở Nhật Bản đã có bao nhiêu tác phẩm thơ ca, nhạc, họa về các vẻ đẹp khác nhau của hoa anh đào.
Đến Nhật,  khám phá một Tokyo với hai chiều không gian hiện đại và cổ kính đan xen, ghé thăm đền Asakusa Kannon chìm trong sắc hoa hay tham quan lâu đài Edo tràn ngập ánh nắng vàng trong một buổi chiều muộn. Nhưng thú vị nhất là ngắm hoa anh đào trên núi Phú Sĩ, khung cảnh đẹp như một bức tranh rực rỡ sắc hồng giữa mênh mông gió và mây.


Sự tích hoa anh đào

Ngày xưa ở xứ Phù tang chưa có hoa anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ ,có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi, có một đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi.
Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm :"Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó sẽ trở thành một kiếm sĩ lừng danh".
Cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẩy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: "Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này".
Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sĩ đạo lừng danh. Vị samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình "oan nghiệt" và chấp thuận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen? Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú sĩ, đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ
-Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả ? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?
Nhìn vào bếp lửa ,chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng và nói chậm rãi rất quả quyết
- Chỉ buồn đau thôi ư? Không đâu! Đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả.....làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế ? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm, không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?

Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi
- Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút thôi.

Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng nõn, trinh bạch. Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lửa bập bùng ,thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu!
Nhưng từ đó , chàng trai hoàn toàn cô độc. Không samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu .... Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm :"Tha lỗi cho anh. Anh đã hiểu ra rồi..."Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ. Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất....tuyết không ngừng rơi....đến sáng. Tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy. Người ta đặt tên hoa là Sakura, Anh đào. Hoa anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi. Nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa đươc ươm mầm và trổ bông ở vùng núi Phú sĩ.



1.1



2.jpg



4.jpg



DSCF0147.jpg




DSCF0020.jpg


DSCF0023.jpg



DSCF0038.jpg



DSCF0039.jpg


DSCF0075.jpg



DSCF0144.jpg


Image089.jpg




alt


 

alt



alt




alt



Nguồn  Internet